Bức thư cảm động của người mẹ gửi cho con gái

“Con gái yêu quý, con biết không, ngày đó ông bà sinh mẹ ra khi cả đất nước còn khốn khó, gia đình ông bà cũng không ngoại lệ. Mẹ sinh ra trong cái đói nghèo ấy. Nó quấn riết lấy cuộc đời của mẹ. Mẹ lớn lên, rồi mẹ làm lụng, rồi mẹ theo ba về làm vợ. Tất cả những gì ba mẹ có chỉ là tình yêu, là hi vọng điều tốt đẹp may ra sẽ đến. Những ngày tháng ấy chầm chậm trôi qua cho tới khi ba mẹ có con. Ôi! Đó có lẽ là lần đầu tiên trong cuộc đời nhọc nhằn của mẹ lại có nhiều niềm tin đến thế. Khi có thai, mẹ ốm nghén, mẹ không ăn được gì, cứ ăn lại ói ra hết. Nhưng chỉ cần xoa vào cái bụng dần lớn lên mỗi ngày, con đang ở trong đó, mẹ lại ngồi dậy ráng ăn để con có chất. Từ khi đó, mồ hôi hòa vào nước mặt. Mẹ không làm lụng được nhiều. Ba tất bật hơn xưa, vậy mà ba con không tham một tiếng nào. Đêm nào ba mẹ cũng ra hiên nhà, ba mẹ chờ sao băng để nguyện cầu cho tương lai con được hạnh phúc thì dù ba mẹ có cực đến đâu cũng cam lòng. Rồi ngày mẹ sinh con ra, nửa đêm mẹ trở dạ. Trong cái đêm tăm tối ấy, mẹ nắm chặt tay ba trên chiếc xe đạp cũ mà chưa bao giờ mẹ thấy tươi sáng như vậy. Con mẹ sắp chào đời. Con là kết tinh tình yêu và hi vọng của ba mẹ. Mẹ sắp được nhìn thấy con rồi. Sau gần hai tiếng trên bàn mổ, con cất tiếng khóc đầu tiên. Cả đời mẹ sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc ấy… Bác sĩ nâng con lên, mẹ nhìn thấy con, người con ướt đẫm máu của mẹ, dây rốn vẫn nối liền với mẹ.

CON CHÀO ĐỜI!
Con khóc oe oe còn mẹ vừa cười vừa khóc. Con mẹ bình an rồi, mẹ ngất lịm đi. Con khó ăn và hay ốm. Mẹ lo cho con bao nhiêu thì ba còn lo cho con nhiều hơn thế. Gánh nặng kinh tế đè lên vai. Mẹ biết ba giấu mẹ đi làm tăng ca. Còn mẹ giấu ba những giọt nước mắt. Con lớn lên khỏe mạnh và lém lỉnh. Ba mẹ chỉ muốn gom hết gánh nặng cuộc đời vào lòng để cho con không khổ cực nữa. Cho con đi học, mong con thành nhân, ba mẹ chưa từng nghĩ để con về phụng dưỡng.
Nhưng rồi khó khăn và bất hạnh kéo nhau tới… Ba con bị bệnh. Hôm đó con đang ôn thi, ba nằm trên giường nắm tay mẹ. Ba cấm mẹ không được đưa ba đi bệnh viện. Số tiền ba mẹ chắt chiu được bao năm cho con ăn học, dù có chết ba cũng không dùng để chữa bệnh, không tiêu những đồng tiền đã dành dụm cho con. Mẹ nghĩ đến ba, từ thời trai trẻ đến khi ba con đau yếu, ông ấy không dám làm cái gì cho con mình, cứ quần quật hết đời . Mẹ nghĩ đến con… Cả tương lai rộng mở của con và biết bao thứ nữa… Mẹ nhắm mắt. Mẹ để cha con ở nhà chịu đựng những cơn đau. Mẹ giấu con để con yên tâm ôn thi.
Rồi ba con ra đi… Ngày ấy, trong đám tang ba, người ta trách mẹ vô tình không khóc. Nhưng làm sao mà khóc đc nữa đây khi mẹ phải mạnh mẽ vì con… Mẹ cũng đã khóc biết bao lâu rồi. Nước ,mắt mẹ chảy ngược vào tim.
Con đi học đại học. Con mang theo cả nửa đời của ba mẹ, mang theo yêu thương và hi vọng. Cứ mỗi buổi chiều mẹ lại vào bàn học của con, nhìn từng cuốn sách cũ, lòng nhớ con da diết… Mẹ phải làm thật nhiều để gửi tiền cho con học. Mẹ phải cố gắng vì con. Mẹ luôn tự hào vì con. Con học giỏi là mẹ vui rồi. Không biết nơi phồn hoa đô thị ấy con sống ra sao?! Có được bình an không? Có bị người ta chèn ép bắt nạt không.
Mỗi lần con về mẹ mừng khôn xiết. Nhưng con không muốn về với mẹ thì phải! Những lần về thưa dần, con cũng khác dần…. Đâu rồi bóng dáng người con gái ngày nào?! Con như xa lạ đi, như hờ hững với mẹMẹ biết hết! Nhưng mẹ im lặng! Có lẽ môi trường đã làm con thay đổi! Duy chỉ có tình thương con của mẹ là mãi như thế. MẸ THƯƠNG CON! Con dù lớn vẫn là con của mẹ…!
Ngày hôm ấy, mẹ không hiểu vì sao con lại nổi giận khi mẹ muốn lên dự lễ tốt nghiệp của con… Mẹ, không phải muốn lên thành phố! Mẹ chỉ muốn lên xem ngôi trường con học, nơi con sống trong 4 năm qua như thế nào. Đến khi con nói… “”mẹ đừng lên, mẹ như thế này con xấu hổ lắm”” thì mẹ mới hiểu…Khi đó, mẹ tát con nhưng câu nói của con như cái tát vào cả đời ba mẹ.
Con bỏ đi. Con tắt điện thoại. Bạn bè cũng nói con không về chỗ ở nữa. Mẹ rất buồn và lo lắng cho con. Con sắp tốt nghiệp rồi, sắp phải ra đời bươn chải rồi, lúc đó con sẽ hiểu cuộc sống nghiệt ngã nhường nào. Con bỏ đi như thế ai sẽ che chở cho con?…
Thật ra, cái ngày con nhập học đại học, mẹ đã bán đi một quả thận để dành dụm tiền đưa con. Mẹ muốn thấy con mẹ mặc áo cử nhân, muốn con mẹ thành công. Vì đó cũng có thể là lần cuối…
Dạo này bị ngất xỉu nhiều, các bác hàng xóm đưa mẹ đi khám. Bệnh viện nói mẹ không sống được bao lâu nữa. Cả đời mẹ sống chỉ để vì con mà con bỏ ra đi… Đời mẹ cũng còn lại gì…
Mẹ thương con! Hai mươi năm rồi, dù con không còn là đứa trẻ mẹ ôm trong lòng nữa, dù con đã thay đổi quá nhiều.., MẸ VẪN THƯƠNG CON!
Mẹ không trách con. Con còn trẻ dại.
Con ạ! Cuộc đời này cay đắng lắm. Sống phải thật cẩn trọng con nhé! Giá mà gia đình ta được như bạn bè con, con cũng không phải thiệt thòi như thế. Nhưng tất cả những gì ba mẹ dành cho con đều là hết sức của ba mẹ, đều là những điều tốt đẹp nhất. Một tuần rồi, mẹ nhờ bạn bè, nhờ mọi người tìm con nhưng vô vọng. Mẹ viết những dòng này trong những khoảnh khắc cuối cùng. Lúc người ta sắp ra đi, người ta nghĩ gì mẹ không hiểu. Còn mẹ, NGHĨ VỀ CON, nghĩ về CÁI NHÌN ĐẦU TIÊN KHI CON CHÀO ĐỜI, NGHĨ VỀ MỖI GIAI ĐOẠN CON LỚN LÊN. Ba mẹ rồi cũng chết, cũng không đi bên con mãi được. Giá như trước khi mẹ ra đi, mẹ được nhìn con lần cuối cùng mẹ cũng mãn nguyện rồi.
Ở lại bình an con nhé! Ba mẹ trên trời luôn dõi theo con!”

(Chùa Hoằng Pháp).

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *